em nấu tình yêu thành món canh

Cái bầu sát một mon, tôi chở Hạ Âu đi kiểm tra sức khỏe chưng sĩ. Khi ông chưng sĩ trung niên bảo, Hạ Âu khoẻ, tôi mừng lắm. Rồi về, tôi chính thức sắc dung dịch té, hầm canh đủ chất mang đến cô theo gót câu nói. khuyên răn của chưng sĩ.

- Anh ko thấy phiền toái à? - Hạ Âu nhòm vào trong nhà nhà bếp, chất vấn tôi đang được bận túi vết mờ do bụi.

Bạn đang xem: em nấu tình yêu thành món canh

- Không hề, anh mừng vô cùng! - Tôi xua đuổi cô vô phòng tiếp khách ngồi nghỉ dưỡng.

Cô lại chuồn viết lách lách cái gì tê liệt.

Sau bữa tối, tôi chuồn cọ chén, đi ra vạc hiện nay bên trên bàn nước sở hữu miếng giấy má, bên trên là đường nét chữ của Hạ Âu:

"Tặng Bân, người em yêu thương vô cùng

Em nấu nướng tình thương yêu trở nên số canh

Không phụ gia, ko vứt đường

Nhưng nêm chút cảm xúc

Sôi trào

Em nấu nướng tình thương yêu trở nên số canh

Những mừng buồn đớn nhức gác lại bên

Để lửa nho nhỏ

Rồi thưởng thức

Em nấu nướng tình thương yêu trở nên số canh

Không thổ lộ ko khoa trương

Để nhiều khi vô cô tịch

Mình em nếm

Em nấu nướng tình thương yêu trở nên số canh

Như hương thơm hoa lan xa cách chục dặm cho dù trời lặng gió

Thẩm thấu, mang đến và gửi lại

Thanh thoát

Em nấu nướng tình thương yêu trở nên số canh

Không dục vọng ko vật hóa học tuy nhiên đàng dài

Lo khi trái ngược tình thương yêu chín

Nơi em tiếp tục rộn ràng

---- Hạ Âu tặng---"

Tôi mừng sướng rứa miếng giấy má, gọi chuồn gọi lại n phen, cho tới khi nằm trong. Sau tê liệt chuồn vô chống, tựa sát Hạ Âu, hít cô, thi sĩ phu nhân.

Cô cười cợt bảo, tôi nịnh nọt váy.

- Anh ko nịnh nọt phu nhân thì nịnh nọt ai nào?

Tôi lăm le bảo cô ngủ học tập chuồn, tuy nhiên cô khước từ, cô bảo, chỉ vài ba mon nữa tiếp tục chất lượng nghiệp (cô học tập hệ Cao đẳng, chỉ tía năm). Cô phát biểu trong tương lai việc làm tiếp tục cần thiết cho tới vày cấp cho.

Tôi ko nhằm ý lắm cho tới vày cấp cho, tôi chỉ phiền lòng mang đến cô và người con vô bụng thôi.

Tôi tiếp tục ra quyết định rồi, ngóng cô chất lượng nghiệp tiếp tục thực hiện lễ cưới. Cô tiếp tục trở nên nàng dâu nhỏ nhỏ nhắn của tôi, từng tội khi tê liệt cưới thì bụng tiếp tục khá vĩ đại. Nhưng bất kể cho dù sao thì cô cũng tiếp tục đặc biệt xinh đẹp mắt.

Mà vẻ đẹp của cô ấy được xem là gia sản của tôi.

Có một giữa trưa công ty lớn tôi mất mặt năng lượng điện. Vậy nên tôi về sớm. Tôi lăm le nằm trong Hạ Âu chuồn ăn trưa, nhân tiện dắt cô đi dạo khu vui chơi công viên coi khỉ. Hạ Âu mến nhất loại động vật hoang dã thương hiệu là... khỉ, cô bảo loại này tương tự tôi. Mỗi phen cô phát biểu thế tôi đều tóm cô lại phét vô mông mang đến vài ba cái!

Hôm này đó là ngày mùng 9 mon 3, mặt mày trời thập thò nắng và nóng sau bao nhiêu đám mây.

Tôi đỗ xe pháo cơ hội cổng ngôi trường một quãng, vày Hạ Âu ko mến quý khách nhằm ý cho tới nhì công ty chúng tôi.

Tôi ko tiếp cận cổng ngôi trường tiếp tục trông thấy Hạ Âu, cô đang được đứng rỉ tai với 1 người nam nhi, ko rõ ràng mặt mày, chỉ thấy bờ vai đặc biệt rộng lớn.

Đã rất mất thời gian rồi tôi ko chất vấn Hạ Âu rằng ngoài tôi đi ra cô còn ai, vày những gì sở hữu đằm thắm công ty chúng tôi, nếu như chất vấn thế tiếp tục xúc phạm cô.

Tôi tin cẩn cô, tuy nhiên tôi ko thể kìm nén nỗi lo lắng, tôi lặng lẽ lại gần, nấp sau đó 1 cây vĩ đại. Không thể nghe thấy bọn họ phát biểu gì, chỉ trông thấy khuôn mặt Hạ Âu chan chứa quyết liệt, rồi thịnh nộ.

Người nam nhi đấy phát biểu gì, Hạ Âu yên lặng mãi, trầm mang trong mình một khi, mặt mày thẫn thờ. Cuối nằm trong người nam nhi phát biểu thêm 1 câu, chỉ thấy cô miễn chống gật đầu, rồi chuồn vô ngôi trường.

Người nam nhi loại bỏ đi, lướt qua quýt tôi, tôi coi hắn tao thù hằn hận. Khi tôi nhìn thấy hắn đó là người nam nhi trung niên tiếp tục bao nuôi Hạ Âu nhì năm vừa qua, trái ngược tim tôi ập vào nỗi đớn nhức, ngạt thở.

Tôi tự động nhắn lòng nên tin cẩn tưởng Hạ Âu, cô ấy không hề là con cái lẳng lơ tuy nhiên người nào là ham muốn cũng rất có thể rờ mó, cô ấy chuẩn bị là phu nhân tôi, là u của con cái tôi.

Tối tê liệt, Hạ Âu về căn nhà trúng giờ, tôi để ý cô đặc biệt kỹ tuy nhiên thất bại. Cô tương tự nước xanh rớt và vô, tưởng cái gì rồi cũng nhìn xuyên thấu, tuy nhiên coi mãi chả thấy gì.

Tôi lăm le chất vấn cô về người nam nhi tê liệt, tuy nhiên cô tiếp tục nhức lòng vì như thế tôi. Nhưng tôi tiếp tục nên chất vấn, ko tôi bị tiêu diệt mất mặt.

Tôi nên chuồn toa-lét cho tới phen loại 4, rồi con quay đi ra mới nhất đầy đủ mạnh mẽ chất vấn cô:

- Hạ Âu.

- Dạ, gì ạ?

- Hôm ni ở ngôi trường sở hữu gì không? – Tôi vờ vĩnh lạnh nhạt lật coi nhật trình.

- À, không tồn tại gì quan trọng, như từng ngày.

- Thế... ko bắt gặp vật gì phi lý à? – Tôi lật báo loạt soạt, tuy nhiên thiệt sự ko gọi nổi bên trên tê liệt viết lách gì.

Cô ấy chả phát biểu gì, coi tôi đánh giá. Tôi ngại tầm nhìn tinh anh tường của cô ấy, trở nên đi ra tôi lại trở nên kẻ giấu quanh giếm. Tôi cuống quýt thanh minh:

- Ơ, à, anh chỉ ham muốn chất vấn em nhỏ nhắn vô bụng u sở hữu quậy ko, trưa ni anh ngủ trưa, mơ thấy nó gọi phụ thân ơi!

Cô cười cợt, trìu mến áp vô tôi:

- Mới một mon, làm thế nào dám quậy? Đồ ngốc! Nhưng thời điểm hôm nay em bắt gặp một người thân quen, người tao còn dạy dỗ em cơ hội an bầu nữa!

Cô cười cợt tôi ngốc, tôi thiệt lòng mong chờ giá chỉ bản thân thiệt sự là thằng ngốc mặt mày cô thì hoặc.

Xem thêm: sinh 12 bài 32

Tôi liên tiếp tía ngày ngay lập tức xin xỏ ngủ trưa sớm chuồn đón cô ở cổng ngôi trường, toàn bộ chất lượng đẹp mắt, chả sở hữu chuyện gì. Tôi cũng ko thấy bên trên mặt mày cô sắc nét gì phi lý. Nỗi lo lắng cảnh giác vô tôi hứng dần dần.

Chứng trầm uất khi có thai ở Hạ Âu khá rõ ràng rệt, cô thông thường kêu ca người con vô bụng thực hiện cô ngại hãi. Tôi cười cợt phát biểu là con cái tôi, em ngại điều gì? Hạ Âu chất vấn rất có thể vứt cái bầu này chuồn ko, tôi dỗi đùng đùng mắng cô một trận, tuy nhiên sau suy nghĩ, Hạ Âu còn quá trẻ em, lần thứ nhất thực hiện u, hẳn thật nhiều điều tôi nên thể vớ mang đến cô. Nên ngày nào là tôi cũng nên rủ giành riêng cho cô mừng.

Hôm tê liệt đang được họp ở công ty lớn, tôi cảm nhận được một lời nhắn của Đại Bản, chất vấn tôi coi Hạ Âu đang khiến cái gì? Hạ Âu đang được ở đâu. Lúc tê liệt khoảng chừng 10 giờ sáng sủa, Hạ Âu có lẽ rằng đang được học tập tiết 3. Vì thế tôi vấn đáp là cô đang được ở ngôi trường. Hỏi hắn vì như thế sao, hắn ko phát biểu, bảo tao tiện mồm chất vấn thôi tuy nhiên, rồi cũng ko vấn đáp lời nhắn của tôi.

Tôi suy nghĩ vấn đề ko giản dị như vậy. Đại Bản xưa giờ trước đó chưa từng chất vấn câu này, càng ko lúc nào chất vấn thăm hỏi Hạ Âu. Giám đốc sale đang được tổng kết số lợi nhuận mon này, tôi coi ông tao, hình thức dường như tôi đặc biệt để ý, tuy nhiên kỳ thực nếu như chất vấn ông tao là phái mạnh hoặc là nữ giới thì khi tê liệt tôi cũng đáp bừa. Rồi sau ko Chịu đựng đựng nổi, tôi loại lỗi xin xỏ chạy vô toa-lét, gọi mang đến Đại Bản, chất vấn nó thế rốt viên là sở hữu chuyện gì. Đại Bản phát biểu, chả sở hữu chuyện gì, chỉ phát biểu trông thấy Hạ Âu chuồn ngoài phố.

Đại Bản buông thõng:

- Dào thiu, tiếp tục bảo không tồn tại chuyện gì và lại. Cũng chỉ là 1 đứa đàn bà thôi, ngươi phiền lòng cái gì? Tao bảo này, nữ giới SV ĐH chan chứa đi ra đấy, mến thì hôm nào là tao trình làng một đứa còn chất lượng rộng lớn mang đến mày!

Nói xong xuôi gác máy.

Tôi thấp thỏm gọi cho tới số của Hạ Âu, một tiếng nói tao nhã vang lên: " Số máy quý khách hàng một vừa hai phải gọi hiện tại đang tắt máy..." càng thực hiện tôi bồn chồn, cả buổi cứ ngay ngáy.

Trước phía trên, tôi suy nghĩ "phải tin cẩn u của con cái mình", giờ câu thần chú ấy vô hiệu.

Mãi mới nhất cho tới trưa, cuống quýt vàng tiếp cận ngôi trường, các bạn nằm trong chống cô nói:

- Hôm ni Hạ Âu trốn học!

Trái tim tôi lăn lóc xuống tận lòng vực sâu sắc. Dưới Sảnh ký túc coi lên, giò lan bên trên hành lang cửa số chống Hạ Âu vẫn bùng cháy rực rỡ thế, nghe phát biểu giò lan Hạ Âu tự động trồng.

Hoa Lan tinh khiết quá, sao hoa bên dưới ánh mặt mày trời xinh đẹp mắt thế? Tôi coi hoa, công ty chúng tôi đều ko biết Hạ Âu đang được ở đâu. Tôi đặc biệt ham muốn tin cẩn cô, tuy nhiên trong đầu tôi lếu láo loàn rối tung.

Buổi chiều tôi long dong ngoài phố như thằng điên, xe pháo đỗ vô công ty lớn, tôi 1 mình rúm ró lảng vảng ngoài đàng, coi domain authority trời thay đổi kể từ white sang trọng xanh rớt, trở nên màu sắc cam thay đổi red color, rồi sẫm dần dần. Tôi trải qua cửa ngõ sàn bar Yêu Lục, tôi suy nghĩ Hạ Âu rất có thể vô tê liệt, nên tôi phi vào, dò xét từng không còn vô lũ dân nghịch tặc xanh rớt đỏ loét, ko thấy. Ra ngoài sàn bar tôi gọi mang đến số máy Hạ Âu, vẫn tắt máy.

Tôi vô vọng đến tới tận nằm trong, tiếp tục chín giờ tối, đèn nê-ông ở cổng bar Yêu Lục hắt bóng tôi trở nên y long dong tình sầu. Trên phố sở hữu những người dân vội vàng lướt qua quýt sở hữu người lờ lững rãi bước thản nhiên.

Tôi như con cái chó rủ đuôi, tôi nào là ngờ đời tôi sở hữu một ngày rũ rượi vì như thế một người phụ nữ.

Không nhìn thấy tôi vẫn luôn luôn thỏa sức tự tin, hào hứng.

Hạ Âu, bị tiêu diệt tiệt, dễ thường cô thực sự lẳng lơ, bạn dạng tính khó khăn sửa? Cho cho dù đã trải mẹ?

Không ăn, ko nhảy TV, ko lên mạng, tôi ngồi ở ghế sô-pha, coi lên phía trên mặt đồng hồ đeo tay treo tường. Kim giây chạy như cất cánh, kim phút quốc bộ, kim giờ địa hình mệt rũ rời 1/2 hình cung cấp nguyệt.

Chín giờ tối, sau cùng cô ấy tiếp tục về.

Cửa cởi, cô chuồn vô. Tôi để ý thái chừng cô, ko hối hận, ko ngại hãi. Cô chỉ mệt rũ rời, áp lực ngồi xuống sô-pha. Cô nhắm đôi mắt, thở lâu năm nhọc mệt.

Tôi thiếu hiểu biết nhiều gì nữa, tôi cũng mệt nhọc lắm rồi, tôi ngại hai con mắt sở hữu tầm nhìn lấp liếm giấu quanh kín của cô ấy lắm rồi, tôi cũng chả còn khá mức độ và kiên trì đi tìm kiếm hiểu cô, tôi càng không tồn tại sự kể từ tâm nhằm chuồn hiểu coi cô đang được suy nghĩ gì.

Tổn thương hay là không tổn hại gì nữa, tôi tiếp tục giành riêng cho cô toàn bộ chở bao phủ, cô tiếp tục khiến cho tôi chan chứa bản thân thương tích.

- Cô chuồn đâu về?

- Đừng chất vấn, được không?

Mặt từ từ, câu trả lời khó khăn hiểu, bảo tôi làm thế nào Chịu đựng được?

- Em chuồn tắm! Anh ngủ trước đi!

Tiếp tục nè :

Cô nhằm tôi lại 1 mình bên trên sô-pha, chuồn vô chống tắm. Tôi ngồi ỳ đi ra chục phút, rồi nhảy vô chống tắm.

Đá tung cái cửa ngõ chống tắm, cảnh tượng khó phai lại xuất hiện, tôi tưởng tôi sẽ không còn lúc nào còn thấy cảnh tượng ấy.

Cô ấy đang được vội vàng người sử dụng rượu giá buốt massas những vết tím bầm bên trên eo. Dưới tay cô là vệt eo đen kịt tím bầm.

Tôi ko thèm phát biểu một câu nói., khó tính trừng đôi mắt coi cô. Đôi đôi mắt tiếp tục lừa mị tôi xuyên suốt bao nhiêu năm của cô ấy đang dần khiếp hãi coi tôi. Sau tê liệt tôi như thằng điên vứt thoát khỏi căn nhà.

Khi tôi xuất hiện nay vô đôi mắt coi của Đại Bản, với hai con mắt tuy nhiên trong tương lai Đại Bản miêu tả lại là vằn ngày tiết như đôi mắt trườn tót vô trận quyết đấu, thực hiện cậu tao lo sợ kinh hoàng.

- Trời, Bân, cậu làm thế nào thế?

- Anh phát biểu coi thời điểm hôm nay anh tiếp tục thấy gì?

- Cái gì?

- Nói tức thì, tôi rất cần phải biết! Hôm ni anh thấy con cái lẳng lơ ấy ở đâu?

Đây là phen trước tiên vô đời, tôi gọi Hạ Âu là lẳng lơ, cơn tâm huyết vô đầu canh ty tôi vạc âm kể từ này nhẵn tru.

- Cô ấy tiếp tục phát biểu gì rồi? - Đại Bản kinh dị bảo - Ối giời thiu ông em tôi, phụ nữ ấy tuy nhiên, ngươi việc gì nên giá buốt thế, ngươi coi ngươi phía trên này - Nói rồi anh tao ngoác cánh tay đi ra ngoặc ôm tôi - Tóc thì dựng đứng lên này! - Nói xong xuôi anh tao cười cợt gằn nhì giờ, người sử dụng một giọng hạ lưu phát biểu - Đàn bà thì sở hữu con cái nào là ko có những lúc hứng tình? Huống hồ nước ngươi bảo trước nó thực hiện nghề ngỗng gì? A a a...!

Hắn ko phát biểu không còn, mặt mày hắn bị tôi quại một đấm trời giáng.

- Tao chất vấn ngươi cái đấy à? Ba ngươi đang được chất vấn sáng sủa ni ngươi thấy cái gì?

Đại Bản lấy đà tống vô ngực tôi một quả đấm trả đũa:

- Mày bị con cái lẳng lơ thực hiện mang đến vạc điên rồi à? Anh em cũng không sở hữu và nhận đi ra à? Tao phát biểu thì ngươi làm cái gi được? Sáng ni tao thấy nó, thiên thần của ngươi, với 1 thằng giai chuồn vô hotel cung cấp dâm. Mày còn ở phía trên thương xót gì mang đến nó, u nó thực hiện điếm, nó còn điếm hơn hết u nó! Mày còn ko thấy người tao chuồn xe hơi gì à? Cái Benz của ngươi chớ hòng đối chiếu...

Đại Bản còn chửi một hồi, nước miếng phun vung vít. Tôi thì lúc nghe thấy chữ hotel tiếp tục thẫn thờ rồi.

Cuối nằm trong Đại Bản yên ủi tôi bao nhiêu câu, kéo tôi chuồn tu rượu.

Đêm say về, thấy Hạ Âu ngay ngáy ngồi bên trên sô-pha, suy nghĩ cho tới câu nói. Đại Bản, tôi coi mặt mày cô, đôi mắt cô càng coi càng thấy nhơ, tôi dỗi điên lên, bèn lôi xềnh xệch cô lên chóng chống hiếp!

Ngày ngày sau, đôi mắt bị tia nắng chói tỉnh dậy, đầu nhức như búa té, thấy Hạ Âu cuống quýt bưng cho tới chén canh giã rượu, thân thiện như xưa, rủ tôi tu, nhường nhịn như chưa xuất hiện ngày ngày qua.

Tôi hoang mang lo lắng, tôi coi sâu sắc vô hai con mắt lóng lánh hồ nước thu của cô ấy tao, thanh tịnh vô sáng sủa, ko một vết gợn. Tôi ko suy nghĩ ngợi đi ra được điều gì nữa. Phải cô tao là thiên sứ. Thiện lương?

Tôi chợt thấy đôi bàn tay bê chén, sở hữu vết cấu véo, màu sắc tím xanh rớt chọc cơn khó tính, tôi xé toạc áo cô tao đi ra, ngay lập tức thấy vết tích bên trên eo. Tôi rất có thể hiểu đó là vết tích của vật gì. Tôi rất có thể tưởng tượng đôi bàn tay nhớt bậm bạp nhơ của những người nam nhi tê liệt, dâm dù vờn vê bên trên domain authority thịt cô tao, làn domain authority sạch sẽ thơm nức và mượt tuy nhiên của Hạ Âu.

Mà đôi bàn tay tê liệt chắc chắn là tiếp tục sờ soạng từng đằm thắm thể Hạ Âu.

Tôi hằn học tập coi cô tao, tôi từng suy nghĩ cô tao là con cái lẳng lơ trong trắng nhất toàn cầu này. Cô tao cũng coi tôi, góc nhìn ngại hãi.

- Tránh đi ra, tôi lên công ty!

Xem thêm: hợp âm biển nhớ

Tôi phát biểu một cơ hội mệt nhằn và trống trải trống rỗng. Tôi hận tôi vì như thế vẫn tồn tại thấy trong trái tim chút thương ngại.

Cô ngồi bên trên mép chóng, dịch tách sang trọng một ít, tôi vạc hiện nay tay cô bao phủ bụng. Rồi tôi rét mướt lùng đem áo chuồn ngoài căn nhà.

Dưới bàn tay tê liệt, vô bụng cô, chưa biết là cái của nợ của ai!