MÙA THU VÀNG TUYỆT ĐẸP KHẮP NƯỚC MỸ

 - 

Bài thơ ngày thu lá kim cương rơi luôn là mùa đưa về cho chúng ta nhiều cảm xúc, mỗi chúng ta đều cảm thấy rõ rệt về sự biến hóa của máu trời ngày đầu thu… cái nóng oi bức của mùa hè đã vơi lại, nhịn nhường chỗ cho nhưng cơn gió heo may thổi tung những cái lá đá quý rơi trong ngày tiết trời se lạnh. Mùa thu làm cho con tín đồ cảm thấy thoải mái, và dễ chịu.

Bạn đang xem: Mùa thu vàng tuyệt đẹp khắp nước mỹ


Sự xong xuôi của ngày hè nhường chỗ mang đến một mùa thu lá tiến thưởng rơi khiến cho lòng tín đồ bỏng nhiên vơi nhàng, xốn xang một cách lạ thường. Ở đó không còn cái nóng bức, ngột ngạt của mùa hè, tuồng như đó gồm chút se lạnh dịu nhàng. Khoảnh khắc cái lá khẽ rơi, chao đảo vài dòng trong gió rồi vơi nhàng va đất, đơ mình rằng thu khẽ cho tự bao giờ.

Xem thêm: Cách Phân Biệt Thẻ Nhớ Tf Là Gì, Hướng Dẫn Phân Biệt Thẻ Nhớ Tf Và Thẻ Nhớ Sd

Thơ hay mùa thu lá tiến thưởng rơi với lại cảm xúc gì kia rất an toàn trong từng câu thơ mà tác giả muốn nhờ cất hộ gấm. Một sự yên bình đến lạ thường, như nước hồ mùa thu lăn tăn ko gợn sóng. Phút giây là vàng cài đặt thu rơi cũng tương tự khoảng thời gian tốt nhất có thể để ta dừng lại một lát, chậm lại một chút chú ý vào cuộc sống thường ngày và ban đầu những thử thách hay dễ dàng và đơn giản chỉ là lưu giữ lại rằng một ngày đông đầy gió lạnh chuẩn bị đến.

Xem thêm: Xem Tử Vi Trọn Đời Sinh Năm 1950 Tuổi Gì ? Tử Vi Tuổi Canh Dần (1950) Nam, Nữ

*

Em Đi Qua ngày thu – Tác Giả: Lương Mỹ Hạnh

Em đi qua mùa thuNắng quà ươm nỗi nhớEm đi qua mùa thuHoa tím màu sắc mắc cỡ

Mùa thu chảy trong gióMùa thu trôi theo mâyThu đi trong ngõ nhỏXao sóng nước hồ nước đầy

Em, em tất cả thơ ngâyRu hồn thu sinh sống lạiNhững ngón tay mượt mạiRắc thu rubi lên tranh!

Thu còn rất ý muốn manhTrong tối trăng văng vắngAnh hôn em thì thầm lặngThu nồng hương ngọc lan.

Mùa Thu Vẫn Đẹp – Tác Giả: Khánh Vũ

Da trời xanh ngắt mấy tầng caoHeo may nhè nhẹ thổi thì thàoRung rinh khe khẽ nhành hoa TímSắc xoàn nhàn nhạt nắng khô nóng hao…

Con diều no gió vút mây xanhTiếng sáo vi vu cực kỳ dịu lànhTrẻ nhỏ dại lanh chanh vui ríu rítTươi cười hớn hở cảnh thanh bình…

Dòng sông yên bình nước êm trôiCây cầu xinh xắn nối đôi nơiThuyền câu nhè nhẹ trôi theo gióNâng khúc Tình Thu dạ bồi hồi…

Níu Giữ mùa thu – Tác Giả: Tham Vũ

Muốn níu lại một chút ít cuối mùa ThuBớt hanh hao hao, lời ru nồng hoa sữaĐể giữ gìn biết bao điều đang hứaCho niềm vui tròn tựa rất đẹp vầng trăng

Thoáng heo may sáng sớm sương mù giăngEm trầm im sau phần nhiều gì chưa nóiGiá giờ này, mà mỗi một khi mệt mỏiCó một tín đồ khẽ nói: rất yêu em…

Cơn gió lạnh đột nghe lưu giữ nhung thêmAnh chỗ nào vòng tay mềm tất cả ấmNụ hôn làm sao trong nhau còn sâu đậmHay thời gian đủ thấm để lãng quên

Em 1 mình mang nỗi nhớ ko tênAnh xa mãi chẳng ở bên em nữaTrái tim sao vẫn giữ lại tròn lời hứaCủa người đi, đi mãi chưa chịu về…

Thu nhạt phai – Tác Giả: vương Văn Thưởng

Nếu một ngày ta cách trở đôi nơiKhi chiều Thu lá vàng rơi lặng lẽÁnh bình minh mỗi người nhìn một vẻPhố âm thầm chân rẽ cách về đâu

Tái tê lòng thao thức suốt đêm thâuKhông gian bi tráng phơi đầy color tím nhạtBỗng cơn gió khơi nổi bi thiết man mácGiọt lệ tràn nghe se sắt nhỏ tim

Phút bùi ngùi thầm thức tỉnh nỗi niềmPhải định mệnh bắt xa em mãi mãiThu nhạt phai… Thu hoài gieo ngang tráiVần thơ làm sao vá lại mảnh hồn anh

Thu bây giờ trời rực dung nhan trong lànhNhớ Thu xưa mình cùng cả nhà sách bướcNhưng hiện nay hữu hai tuyến đường trái ngượcMộng mong nhiều… dìm mấy lượt bể dâu

Mùa Thu Nửa Thức Nửa Mơ – Tác Giả: Đặng Vũ

Mùa thu nửa thức nửa mơNửa tha thiết, nửa hững hờ… người dưngNửa yêu thương thương, nửa… sườn lưng chừngNửa vui nửa khóc nửa mừng nửa đau

Đợi chờ đã và đang quá lâuNhớ thương cũng đã phai màu… thời gianThôi thì duyên phận nhiều đoanMỏi mòn gối chiếc… cả ngàn đêm thâu

Tiễn mùa thu Thức qua cầuĐể mùa thu Ngủ được sâu giấc nồngQuên đi dòng phận… đèo bòngTình duyên dang dở mang đến lòng… an yên

Bên Nhau mùa thu – Tác Giả: Nguyễn Minh

Bước cùng nhau trong gío lộng mùa thuĐối cùng với em sao cơ mà như bỡ ngỡBởi lần đầu, em đi trong thu đóKhi chỗ em chỉ có nắng có mưa

Em bên anh! nhan sắc thu kim cương gõ cửaHoa lá rung, lúc vui đón em sangCon tim anh. Em nè! bâng khuâng quáKhi thú vui cứ ứ mãi môi mềm

Em hãy nhìn ánh trăng thu êm đềmVà hãy tựa vào ngực anh như thếNơi trái tim cả hai thuộc rạo rựcGiữa mênh mông trời đêm của mùa thu…

Thu Qua – Tác Giả: Lê Văn Hòa

Lá vàng trút xuống thu quaNgười mà em hẹn đã xa đâu rồi?Để em vẫn điện thoại tư vấn tên ngườiThu qua em tiếc một thời lá rơi…Giá đừng tiến thưởng úa đầy vơiThì đâu mang đến nỗi em tôi bi thương tình

Thu bi thương – Tác Giả: Thu Hoài

Thu về rồi đó anh ơiNgoài tê lá rụng mưa rơi não nùngLòng em hốt nhiên thấy cô đơnNhớ anh đối với tất cả nỗi bi tráng không tên

Cành cong hè vít từng ngàyBây giờ bi thiết thảm xuyên suốt ngày thở thanChim kia xưa mang lại từng đànLíu lo ca hát nay chi tiết đâu

Trời đá quý lá bạc tình thẫm màuMối tình em cũng lệ sầu rưng rưngNgoài trời sao vẫn âm uNhớ đồng đội gửi bài thơ thu buồn

Cho mặc dù xa bí quyết đôi đườngVì thu đưa đến vấn vương đó màNhững ngày xa biện pháp đôi taEm luôn mong ước anh là của em

Mùa Thu – Tác Giả: thấm Vũ

Mùa thu cảm giác dâng đầyMênh sở hữu nỗi nhớ xa bay cuối trờiTrong em mong nói ngàn lờiGửi tới anh đó là fan em thương

Mùa thu đem về vấn vươngMình đan tay dạo tuyến phố ngẩn ngơCùng nhau dệt phần đa ước mơDù đến xa cách mãi chờ đợi nhau

Mùa thu kí ức phai màuTình yêu ta cũng giăng sầu cố nhânLá cất cánh xào xạc bên dưới chânLời thề sâu nặng trĩu mòn dần dần thời gian

Mùa thu mang đến bình anTrong em vẫn duy trì vô vàn niềm yêuTim có nhung lưu giữ thật nhiềuThầm muốn nơi kia bao điều tròn thương

Thu Sầu – Tác Giả: Nguyễn Hằng

Mùa đã thanh lịch rồi, em có hay?Heo may giăng mắc, lá rơi đầyAnh ngồi lặng ngắm, mùa thu đếnĐem vàng nhuộm thắm, cả cỏ cây

Gió lạnh bổng về, đâu đó đâySong thưa sương khói, đổ chưa đầyĐốt chút lửa hồng, hâm nóng rượuVơi chưa nửa chén, đã cuồng say

Giông bảo theo về, rơi lất lâyTim ta rạn vở, lệ tuôn đầyEm ơi, em hởi, mùa thu ấyEm có sở hữu về? Một chút mây

Để đổ thêm vào, chén đắng cayThiên thu trôi mãi, chốn lưu đàyCung thương réo rắt, sở hữu chút nhớCó kẻ u buồn, cuối chân mây

Mưa cứ rơi hoài, gió lung lâyAnh thành tượng đá, kiếp lưu đàyNhớ thuở ôm em, nhìn lá chếtDâng sầu mắt biếc, tuổi thơ ngây