tặng anh một kiếp thâm tình

Chương 12

Quý Noãn vừa vặn thấy tôi thì tiếp tục tất tả vàng buông ly trà nhập tay rồi lại gần ôm tôi nhập lòng, cười cợt hỏi: “Dạo này cậu bận gì thế tuy nhiên ko cho tới phía trên ngồi chơi?”
Tôi bịa nguyên do tuy nhiên nói: “Đều là chuyện nhập công ty lớn ấy tuy nhiên.”
Thấy tôi lý giải, Quý Noãn buông tôi rời khỏi và nói: “Cậu tự động ngồi một lúc cút, bản thân bảo người trộn ly trà mang lại cậu, đợi bản thân thực hiện đoạn rồi thăm dò cậu sau.”
Tôi thăm dò một điểm yên lặng tĩnh, ôm một con cái mèo white rồi ngồi mặt mày hành lang cửa số coi cảnh thành thị sôi động, đích thị chuẩn chỉnh khá thở mạnh khỏe.
Một bóng người to lớn bất thần đập nhập đôi mắt tôi.
Bóng dáng vẻ ấy siêu dị thông thường kiêu ngạo.
Tôi ngơ ngẩn, còn nước đôi mắt tiếp tục lặng lẽ rơi tuy nhiên chẳng biết thế nào.
Ánh đôi mắt của tôi coi chằm chằm nhập dáng vẻ hình ấy gần như là là tham ô lam, sao lại kiểu như thời niên thiếu hụt tôi luôn luôn lặng lẽ cút sau sườn lưng anh cho tới thế, khiến cho người không giống thân thuộc cho tới thế, khuấy động toàn cỗ ký ức của tôi.
Tôi hoảng loàn vùng dậy, chú mèo hoảng hoảng chạy mất hút. Tôi lao thoát khỏi quán trà rồi coi mọi nơi, tuy nhiên trong chỗ đông người chi chít ấy, ở đầu cuối tôi cũng ko tìm kiếm ra bóng hình tê liệt đâu nữa.
Quý Noãn thấy tôi chạy rời khỏi thì cô choáng choàng xua đuổi theo dõi rời khỏi. Cô thấy tôi khóc thì ko biết làm thế nào tuy nhiên chất vấn tôi vì thế giọng điệu bồn chồn lắng: “Sanh Nhi, sao cậu lại khóc?”
Hình như tôi phát hiện ra anh…
Lần thứ nhất bóng hình này lại mang lại tôi xúc cảm thâm thúy cho tới thế.
Dù sao anh cũng hòa thực hiện một với những người nam nhi từng êm ấm tê liệt tuy nhiên.
Anh được xem là Cố Đình Sâm chứ?!
Sẽ như vậy chứ?
Nhưng trừ Cố Đình Sâm, không một ai rất có thể mang lại tôi xúc cảm như vậy được!
Nếu anh ko cần Cố Đình Sâm thìa là ai được chứ?
Tôi bỗng nhiên ghi nhớ cho tới hội âm thanh tuy nhiên Cố Tư Tư nói…
Đó đó là điểm này sao?
Lúc này Cố Đình Sâm cũng ở phía trên sao?
Tôi vươn tay nhẹ nhàng vệ sinh những giọt nước đôi mắt điểm khóe mi, khi coi lại thì thấy Quý Noãn đang dần khóc. Tôi kinh ngạc hỏi: “Noãn Noãn, cậu đang được khóc gì vậy?”
“Sanh Nhi, tại vì sao coi cậu luôn luôn đau đớn sở vậy?”
Quý Noãn không ngừng mở rộng vòng đeo tay ôm tôi rồi nức nở nói: “Cậu luôn luôn không có căn cứ rơi lệ, tuy nhiên tía năm vừa qua anh tao được xem là của cậu rồi tuy nhiên.”
Anh tao nhập lời nói của Quý Noãn đó là Cố Đình Sâm.
Tôi còn còn chưa kịp rằng mang lại cô ấy về sự ly thơm của tôi.
Tôi nhắm đôi mắt lại cười cợt nói: “Chắc vì thế tuyết giá buốt đôi mắt quá ấy tuy nhiên.”
Tôi quay về quán coffe với cô ấy. Tôi tìm kiếm ra chú mèo white vừa vặn mới phát bệnh tôi hù nạt rồi nhẹ dịu ôm nó nhập lòng: “Xin lỗi, mới mẻ nạt mi rồi.”
Nó kêu meo rồi nhẹ dịu dụi nguồn vào mu bàn tay tôi. Thấy dáng vóc ngoan ngoãn ngoãn như vậy của chính nó, tôi ko coi được tuy nhiên cười cợt rời khỏi tiếng: “Ngoan quá.”
Ngồi ở quán coffe cho tới tối, Quý Noãn lại sở hữu việc đột xuất nên ko thể cút nằm trong tôi cho tới hội âm thanh.
Cô ấy nhét vé nhập lòng tôi rồi vội vàng vứt đi.
Tôi đặt điều thẻ ngân hàng ở bên cạnh PC của cậu ấy rồi tức khắc cút quý phái hội quán âm thanh ở sát ở bên cạnh.
Nơi này tiếp tục chật kín người, tôi tìm kiếm ra địa điểm của tôi rồi cho tới ngồi xuống. Cạnh cạnh tôi là một trong những song tình nhân, nhị người đang được thấp giọng thỏ thẻ những lời nói thân thiện.
Cô gái chất vấn chàng trai: “Khi nào là anh mới mẻ cưới em?”
Chàng trai cười cợt đáp: “Chừng em rộng lớn thì anh tiếp tục cưới em.”
Tôi quay đầu sang một bên coi quý phái chúng ta, chẳng qua loa mới chỉ chục tứ chục lăm tuổi tác thôi.
Nghe rằng yêu mến ở tuổi tác này thì cả đời cũng ko thể quên nổi, ví như Quý Noãn.
Năm lớp chục một, cô ấy yêu thương một thương hiệu du đãng. Rõ ràng thiếu hụt niên tê liệt chỉ mất nhị bàn trắng tay, ko thể mang lại cô ấy một cuộc sống thường ngày ổn định quyết định và kinh tế tài chính đầy đủ sinh sống, tuy nhiên cô ấy vẫn yêu thương anh tao cho tới cuồng loạn, từng phá huỷ bầu và cũng từng đề nghị tự động sát vì như thế anh tao.
Dù vậy tuy nhiên Quý Noãn vẫn tiếp tục rằng bên trên trái đất này tiếp tục không thể người nam nhi nào là yêu thương cô ấy vì vậy.
Tôi vẫn ghi nhớ rõ ràng một lời nói của cô ý ấy kể từ thật nhiều năm trước: “Thiếu niên đó… bên dưới hình thức cao bồi là một trong những vong hồn như trần thanh dông đuối. Mình hiểu sự yếu ớt ớt, mẫn cảm, niềm tự trọng và sự đấu giành giật vì như thế thương yêu của anh ý ấy. Sanh Nhi, anh ấy ko thể tầm thường rộng lớn Cố Đình Sâm tuy nhiên cậu thân quen biết hồi tê liệt, thậm chí là anh ấy còn tồn tại tâm trí và lòng tự tôn riêng rẽ của phiên bản đằm thắm.”
Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn