yêu em từ bao giờ

Chương 45: 45: Tai Nạn

Cảnh Nghi đi ra bãi tắm biển, ghé vào trong 1 cửa hàng giành giật mượn sườn vẽ và mua sắm khí cụ vẽ đi ra bến bãi cát ngồi.
Cô từng nom truyền ảnh nhằm vẽ cảnh biển lớn, thời điểm hôm nay được cho tới trên đây, rất có thể là đợt độc nhất nên ham muốn vẽ lại cảnh quan trung thực này.
Ngồi mặt mày bờ biển lớn, bão thổi lên vô nằm trong thoải mái và dễ chịu, cô buộc tóc lên rất cao, chính thức ngồi vẽ cảnh hoàng thơm trên biển khơi.
Người di chuyển tấp nập, đem người tò mò mẫm trải qua đứng lại nom cô vẽ tuy nhiên Cảnh Nghi gần như là ko lưu ý cho tới.
Ở cơ hội cô một quãng, đem người đang dần vẽ cảnh biển lớn tuy nhiên trong giành giật mang 1 cô nàng đang được ngồi vẽ.
Khi ngừng cây viết, ngửng mặt mày lên thì bãi tắm biển tiếp tục lên đèn, mặt mày trời tiếp tục lặn trọn vẹn, khung trời đang được dần dần phủ lên mình cái áo black color.
- Không ngờ em vẽ giành giật cảnh quan lại đẹp nhất vậy đâu, tặng anh nhé!
Ngẩng mặt mày lên, phát hiện ra Khánh Phi, ánh nhìn cô đong lênh láng phức tạp, vội vàng con quay mặt mày chuồn dọn dẹp vệ sinh thiết bị vẽ tách ánh nhìn tình tứ của anh ý.
- Cảnh Nghi, sao em lại ăn ở với anh như vậy?
Khánh Phi tóm lấy tay cô, ngồi xuống lân cận.
- Em cho tới trên đây cùng theo với hắn sao? Bây giờ em yêu thương hắn sao?
Cổ tay cô bị tóm chặt đau đớn bèn lúc lắc thẳng tay đi ra thu lại.
- Yêu hay là không đem thay cho thay đổi được gì sao? Em lúc này không thể là Cảnh Nghi trước tê liệt nữa.
Anh ở mặt mày em tiếp tục đồng ý vượt lên khứ của em sao?
Khánh Phi cảm nhận thấy trong cổ họng bản thân đắng ngắt, thô khốc.
- Em còn lưu giữ tất cả chúng ta tiếp tục nằm trong hứa hẹn ước gì không?
Ánh đôi mắt Cảnh Nghi nom đi ra không gian gian giảo vô vàn đen kịt kịt ngoài biển lớn xa xăm, tương đối nước bốc lên thâm nhập vô domain authority thịt đậm chát.
- Hẹn ước toàn bộ đơn giản hứa hẹn ước, trước tê liệt em tiếp tục luôn luôn nghĩ về cuộc sống này phẳng phiu lắm.
Chỉ cần thiết em nỗ lực là được, mặc dù có trải qua chuyện bao vất vả cũng khá được.

Em chỉ việc bình yên lặng sống và làm việc cho qua chuyện tháng ngày tuy nhiên chẳng đem gì theo ý muốn của em cả.
Người tao bảo rằng rằng trước ko bước được qua chuyện.
Cuộc đời em là như vậy? Em tiếp tục lao vào tuyến phố ko khi nào bản thân nghĩ về cho tới tuy nhiên bước rồi thì đành cần bước tiếp tuy nhiên thôi.
Khánh Phi bám nhì vai Cảnh Nghi.
- Chỉ cần thiết em ham muốn, anh tiếp tục tạo nên niềm hạnh phúc cho tới em, tiếp tục dọn lối cho tới em chuồn, em sẽ không còn cần Chịu đựng ủy khuất gì nữa?
Đau đớn nhất thân thuộc nhì người lúc này chỉ là 1 quan hệ ko khi nào cho tới đích.
Chỉ đem thời hạn còn tồn bên trên còn quan hệ vô sáng sủa, thương chỉ từ là vượt lên khứ.
Cảnh Nghi nỗ lực tránh mặt, cô thấy bản thân trọn vẹn ko xứng danh.
Cô ko hóng được anh, cô tiếp tục đem người con trai không giống, tận dụng người đi ra đạt được mục tiêu thì giờ lấy tư cơ hội gì yêu cầu người con trai trước mặt mày niềm hạnh phúc, yêu cầu anh cần mất mát cho chính bản thân.
- Em tiếp tục sinh sống buông thả, anh thấy đấy, lúc này em đang được mặt mày người con trai ấy, từng ngày lân cận anh ấy, lên nệm nằm trong anh ấy.
Cả nhì tất cả chúng ta đều không thể như lúc trước, nếu như cứ kế tiếp liệu rất có thể niềm hạnh phúc không?
Một thực sự anh tiếp tục biết tuy nhiên Lúc cô thổ lộ lại như ghé một gáo nước lạnh lẽo lên phía trên mặt anh.
Mâu thuẫn xâu xé trong tâm địa tuy nhiên anh không thích đồng ý thực sự, không thích buông tay Cảnh Nghi.
Nếu anh về sớm rộng lớn hoặc về tuy nhiên mò mẫm Cảnh Nghi ngay lập tức thì liệu lúc này khoảng cách thân thuộc nhì người dân có xa xăm như này không?
- Nghi, tất cả chúng ta rất có thể chính thức lại.
- Phi, Lúc anh ko ở trên đây, em đã và đang sáng sủa lắm.
Em vẫn tại vị bên trên đôi bàn chân bản thân, em thao tác như 1 con cái thiêu thân thuộc luôn luôn nhắc cần lưu giữ bản thân trong trắng đợi anh về.
Nhưng sự đời đột biến vô kể những đổi mới số, lúc này anh đồng ý tuy nhiên ko Có nghĩa là anh ko nhằm ý.
Có thể anh ko chú tâm cho tới côn trùng quan liêu hê thân thuộc cô và Trạch Dương.
Cho mặc dù anh hùng vĩ cho tới bao nhiêu thì tiếp tục có những lúc nó thực hiện anh tổn hại và cô lại là người đem tội.
Thà rằng, chớ chính thức nữa sẽ không còn tổn hại nhau.
Cô tiếp tục hóng anh tuy nhiên cho tới Lúc vướng vô Trạch Dương là cô biết sự mong chờ ấy tiếp tục dứt.
Có những chuyện ko cần cứ nỗ lực là hoàn thành, cố tuy nhiên nhắm đôi mắt cho tới qua chuyện là được.
Khi nó là chỗ bị thương in sâu trong tâm địa thì chỉ việc nghĩ về cho tới lại âm ỉ chảy ngày tiết.
Cảnh Nghi đứng lên, ôm giành giật tách chuồn tuy nhiên lại bị Khánh Phi ôm chặt kể từ hâu phương.
Cái ôm này, cô từng đặc biệt lưu giữ, lưu giữ cho tới nhức lòng tuy nhiên nhắc bản thân nỗ lực.
Nhưng lúc này lại vô nằm trong thừa mứa, một ít ham muốn cũng không? Vì sao nên cơ sự này thì cô là kẻ nắm rõ nhất.
Dù quan hệ thân thuộc cô và Trạch Dương ko cần thương và cô cũng ko được chấp nhận bản thân tham lam lam.
Vậy tuy nhiên, trái ngược tim lại ko nghe lời nói lí trí.
- Anh buông em đi ra chuồn...!đừng đổi mới em trở nên người không tồn tại lòng tự động trọng.
Dù em biết em cũng không còn tự trọng gì nhưng mà hãy khiến cho em vô đôi mắt anh chớ xấu xí như thế.
Khánh Phi buông Cảnh Nghi đi ra nom cô một vừa hai phải thân thuộc thân quen, một vừa hai phải xa xăm kỳ lạ.
Cái cảm xúc sát ngay lập tức trước mặt mày và lại xa xăm cả nghìn dặm lúc này anh mới mẻ ngấm.
Xa nhau phụ thân năm, xa xăm cơ hội cả về thời hạn và địa lí tuy nhiên anh luôn luôn một lòng thiên về cô, luôn luôn bịa đặt niềm tin cậy và cảm biến sự thân thuộc nằm trong thiệt sát.
Còn lúc này, cô đứng trên đây, luôn luôn xác minh bản thân là của những người không giống, dập tắt hy vọng và mong ước vô anh.
- Nghi, hãy theo dõi anh được không?
- Em van lơn lỗi.
- Tại sao em cần kinh hoàng hắn, bà bầu rằng em sinh sống ko niềm hạnh phúc vì sao em cần nỗ lực.
Hắn cho tới em từng nào, anh tiếp tục cho tới em bấy nhiêu?
Cảnh Nghi trở về nom Khánh Phi như vật thể kỳ lạ.
Lời anh rằng ham muốn nhắc cô lưu giữ cho tới thân thuộc phận của tớ.
Đúng rồi, cô là gái bao, rằng đúng chuẩn rộng lớn là làm những công việc đ ĩ nên người tao rất có thể đi ra giá chỉ bất kì khi này.
Nước đôi mắt ướt đầm má, cô ko rằng thêm 1 lời nói tuy nhiên bước tiến như chạy trốn.

Bạn đang xem: yêu em từ bao giờ

Xem thêm: thì ra tương tư là thế này

Cô không thích nghe thêm thắt bất kì lời nói này kể từ anh nữa.
Mải chạy, cô đâm sầm vào trong 1 người trước mặt mày.
Lảo hòn đảo ham muốn trượt đi ra sau tuy nhiên được kéo lại.
Cô cũng chẳng nom lên chỉ cúi đầu cảm ơn.
- Cô tranh cãi với ông xã bản thân hả?
Lúc này cô mới mẻ nom lên, này là người con trai ở tiệm thực hiện ví tay chân.
- Không tương quan cho tới anh.
Cô lảo hòn đảo bước tiến, không thích dây dính với bất kì ai nữa, thiệt lòng không thích.
Dù hiểu được về sau bản thân sẽ ảnh hưởng ném chuồn tuy nhiên này là cái giá chỉ cô cần trả.
Lang thang một hồi mỏi chân, cô nghỉ chân mặt mày một quán ăn bên trên bãi tắm biển, ngồi xuống nom bọn họ chế đổi mới, ăn một ít tuy nhiên mồm lại thô khốc, đắng ngắt.
Nhìn đồng hồ đeo tay tiếp tục muộn, nghĩ về Trạch Dương tiếp tục về nên cô vùng lên, chũm không còn thiết bị trở về tuy nhiên ko hề nhằm ý đem người theo dõi bản thân xuyên suốt kể từ khi vẽ cho tới lúc này.
Tắm cọ hoàn thành, phía trên nệm, đôi mắt cứ há trừng trừng, ở ngán lại ra phía bên ngoài ban công ngồi nghe sóng biển lớn rì rào, tiếp tục nửa tối rồi tuy nhiên ko thấy Trạch Dương về.
Gần sáng sủa thấy cửa ngõ bị gõ liên tục, cô vội vàng vàng chạy đi ra xuất hiện, trước mặt mày là 1 người con trai kỳ lạ mặt mày tuy nhiên cũng chính là người nước Việt Nam.
- Chị theo dõi em vô viện với anh Trạch Dương chuồn ạ.
Anh ấy đang được cấp cho cứu giúp vô ấy.
- Anh ấy thực hiện sao? Tại sao lại nằm trong căn bệnh viện?
- Anh ấy bị giết hại với viên đạn xuyên vô ngực, chưa chắc chắn sinh sống bị tiêu diệt thế này cả..


Bạn đang được hiểu truyện bên trên NetTruyen.com.vn